Hoảng hốt khi gặp mẹ chồng tương lai trong hoàn cảnh trớ trêu

Sau hai năm yêu, tôi và anh quyết định tiến đến hôn nhân. Nào ngờ ngày ra mắt tôi hoảng hốt khi gặp mẹ chồng tương lai trong hoàn cảnh trớ trêu.

Tôi và người yêu quyết định tiến tới hôn nhân

Vì nhà nghèo mà anh sợ không dám cưới tôi

                                   Vì nhà nghèo mà anh sợ không dám cưới tôi

Dù sinh ra trong 1 gia đình ở thành phố, gia đình giàu có, bố mẹ đều là những người tri thức nhưng chưa bao giờ tôi kỳ thị những người ở nông thôn. Thời còn đi học, tôi rất hay chơi hòa đồng với tất cả mọi người chứ không tách biệt, không chia bè phái giàu nghèo.

Chính vì vậy, khi gặp người yêu bây giờ, tôi đã có ấn tượng rất tốt về anh. Bản thân anh là 1 người làm ra tiền nhưng luôn giản dị, ăn mặc lịch sự, chỉn chu chứ không chuộng đồ hàng hiệu. Khác hẳn những người đàn ông hay khoe mẽ, hứa hẹn cho tôi đi phẫu thuật ngực mà không bao giờ thấy thực hiện được mà tôi đã từng quen. Lúc biết được anh cũng từ gia đình nghèo khó mà đi lên, tôi càng trân trọng và yêu thương anh nhiều hơn.

Nhưng người yêu tôi lại khác, anh luôn mặc cảm và tự ti với hoàn cảnh gia đình. Sau khi biết tôi là gái phố, lại hay đi làm đẹpthẩm mỹ nâng ngực nội soi thì luôn lo sợ tôi không bao giờ ngó ngàng đến anh. Vì thế khi yêu nhau, chính tôi là người nhiều lần đề nghị về nhà anh chơi nhưng đều bị anh từ chối khéo. Cho đến gần đây, khi anh cho tôi xem ảnh căn nhà ở quê, tôi mới hiểu tại sao anh lại không muốn cho tôi về nhà anh.

 Đó là hình ảnh hai ngôi nhà lụp xụp tựa vào nhau, một cái lợp ngói, một cái lợp lá cọ. Xung quanh nhà đầy sự hoang sơ, tiêu điều, tôi có bất ngờ nhưng không điều đó không khiến tôi muốn rời xa anh.

Đến một ngày tôi nhận lời cùng anh về thăm quê để ra mắt bố mẹ chồng, anh luôn miệng bảo:

Bố mẹ anh kiểu gì cũng ưng em cho mà xem, thời nay được mấy cô gái thành phố chịu làm dâu nhà nghèo như em”.

Tôi đụng độ mẹ chồng trong hoàn cảnh trớ trêu

Tôi cứ nghĩ tổ tài nấu nướng sẽ lấy được lòng bố mẹ anh
    Tôi cứ nghĩ trổ tài nấu nướng sẽ lấy được lòng bố mẹ anh

Lòng tôi khấp khởi vui mừng. Hôm ấy tôi đã chọn 1 bộ quần áo giản dị nhất đi theo anh về quê. Khi đến nhà anh, không có ai ở trong, bố anh đã đi làm còn mẹ đi chợ chưa về. Ngồi đợi chờ rất sốt ruột và muốn tạo ấn tượng tốt nên tôi rủ anh đi chợ mua đồ về nấu ăn trước. Anh còn bận chút việc nên chỉ hướng dẫn tôi đường ra chợ.

Khi đến đầu cổng, thấy một cô bán rau, nhiều loại rau mà trông rất ngon nên tôi dừng lại mua trước. Khi đưa tiền vì trong túi không đủ tiền lẻ, có mỗi đồng 500 nghìn nên tôi đưa luôn cho cô ấy và nói khéo:

Cháu chỉ có đồng tiền lớn này thôi, cô thông cảm giúp cháu nhé”.

Cô gật đầu rồi đưa tôi tờ 10 nghìn rồi quay đi, tôi cứ nghĩ cô đang tìm thêm tiền để trả lại mình nhưng đứng 5 phút vẫn không thấy động tĩnh gì thì hỏi:

“Cô ơi, hình như cô đưa cháu thiếu tiền đấy ạ”

Đáp lại lời nói đó, cô ấy chửi tôi té tát bằng một giọng điệu của dân chợ búa:

“Tao đã đưa đủ cho mày từ nãy rồi. Lúc đưa sao không nói gì. Bây giờ mày định bảo tao ăn quỵt hả”.

Từ lớn đến bé tôi chưa gặp trường hợp này bao giờ nên hơi sợ hãi, cũng may lúc đó thấy trong chợ to tiếng nên quản lý khu đi vào. Tôi đang cố gắng làm sáng tỏ mọi việc thì cô hàng rau bỗng nhận sai về mình. Cô thừa nhận mình nhìn nhầm tờ 500 nghìn thành tờ 20 nghìn. Dù đã rất uất ức, nhưng vì cô ấy xin lỗi và mọi người xung quanh có đỡ lời nên tôi đồng ý bỏ qua chuyện này.

Khi về nhà anh, mải nấu cơm nên tôi cũng không kịp kể chuyện với người yêu. Nhưng ai ngờ, khi thấy anh chào người phụ nữ đang đi vào là mẹ thì tôi mới hoảng hốt khi gập mẹ chồng tương lai, không ai khác mà là cô bán rau ngoài chợ ban nãy. Trong cả bữa cơm chỉ bố anh hỏi chuyện tôi, còn mẹ anh đối xử rất lạnh nhạt. Sau tất cả những chuyện xảy ra, tôi đang phải suy nghĩ lại ý định kết hôn với anh.

Nguyễn Hiền: Thẩm mỹ nữ

You might also like More from author